Tags

, , , , , , , , , , ,

LINK DOWNLOAD EBOOK APP:
https://play.google.com/store/apps/details?id=com.dz.canst
Bcover-ecanst

Tác giả: Tâm Thường
Tác giả xuất sắc nhất năm của Tấn Giang
Tâm Thường (nữ), thuộc cung Cự Giải, hiện đang sống ở Bắc Kinh, là một tác giả theo viễn tưởng, không hiện thực, nhưng lại hiện đang sống một cuộc sống hết sức bình dị và hiện thực. Hi vọng những lời văn ấm áp có thể trở thành những kí ức đẹp trong lòng bạn đọc, trở thành động lực để các bạn dũng cảm đi tìm hạnh phúc và dành được hạnh phúc.

Giới thiệu

Hẹn hò xem phim tình cảm là lựa chọn hàng đầu. Lôi Vận Trình vốn định chọn phim kinh dị, như vậy có thể giả bộ sợ hãi mà nép chặt vào lòng anh, đáng tiếc là lúc này chẳng có phim kinh dị nào cả. Phong Ấn mua hai vé ghế đôi, vị trí rất tuyệt, nhưng phim thì không hay, không hay ở đâu? Ờ… Trên màn hình, hai thân thể trần như nhộng đang quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ bao trùm cả phòng chiếu, khiến cho người xem miệng lưỡi khô đắng. Trong mắt cô, đây đúng là phim dành cho mười tám cộng. Mặc dù cô đã thành niên nhưng đây là lần đầu tiên cô xem một bộ phim có cảnh tượng đáng xấu hổ này, đặc biệt là xem cùng với một người đàn ông.Cô khẽ liếc sang Phong Ấn. Đã mấy lần cô định đề nghị ra sớm, nhưng thấy anh xem chăm chú quá… Lôi Vận Trình lại thở dài, thôi không làm anh mất hứng nữa.

Tuy nhiên, cùng với diễn tiến của bộ phim, mức độ thân mật của nhân vật càng lớn. Cô ngại ngùng không biết nhìn đi đâu. Uống hết cô ca rồi, bỏng ngô cũng ăn hết rồi, chẳng còn thứ gì có thể chuyển hướng chú ý, xoa dịu sự bối rối của cô nữa. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định mượn cớ để ra ngoài một chút. Cô giật giật tay áo của Phong Ấn: “Em muốn ra ngoài mua cô ca, anh có uống không?” Phong Ấn nhướn mày, không nghe rõ cô nói. Lôi Vận Trình ghé vào tai anh: “Hết cô ca rồi, em khát quá, anh thì sao?” Lúc nói, môi cô thỉnh thoảng lại chạm vào tai, làn hơi âm ấm phả vào tai anh. Phong Ấn xoa xoa tai, ngoảnh phắt đầu sang mới phát hiện môi của hai người ở sát gần nhau, gần tới mức chỉ cần hơi rướn lên là chạm vào nhau, đôi môi mọng đỏ của cô đang ở ngay trước mắt anh. Hai người chớp chớp mắt nhìn nhau trong giây lát rồi đồng loạt nhìn đi hướng khác, Phong Ấn khẽ ho: “Ừ, anh cũng khát!” – Em đi mua cô ca! – Lôi Vận Trình ra khỏi ghế, lần mò chạy ra ngoài, trái tim như chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực.

Phong Ấn lấy tay sờ lên môi, mắt dán lên màn hình, cổ họng bắt đầu khô đắng. Anh quả thật cũng thấy hơi khát, nhưng rõ ràng cái “khát” của anh không giống như cái khát của Lôi Vận Trình. Kể từ sau khi chia tay với Hạ Viêm Lương anh chưa từng yêu một cô gái nào một cách nghiêm túc, từ đó đến giờ sống những ngày như nhà sư. Không phải vì xung quanh không có con gái, xét ra cho cùng thì anh thà dành nhiều thời gian cho việc bay lượn còn hơn là dành cho chuyện yêu đương. Mấy năm trời chẳng thấy gì, sao giờ đột nhiên cảm thấy cô đơn? Nghĩ kĩ lại thì có lẽ là bắt đầu từ cái hôn với Lôi Vận Trình, sau lần ấy, dường như có thứ gì đó bắt đầu biến đổi khe khẽ trong anh, là một thứ gì đó khiến cho người ta khó nắm bắt, hơn nữa rất có thể nó đã vượt quá tầm kiểm soát của anh. Lôi Vận Trình bê hai cốc cô ca, chậm chạp quay lại: “Của anh đây, cốc này có đá đấy!” Phong Ấn đón lấy cốc cô ca, đặt lên tay ghế: “Cho đá không chưa đủ, anh còn phải cho thêm gia vị nữa!” – Uống cô ca ai lại cho gia vị? – Có chứ! – Phong Ấn cầm lấy cốc của cô, vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình ra hiệu bảo cô ngồi gần lại…

Advertisements